CXN_111113_3417_Đọc bài viết cũ về những chuyện thật cũ của ĐCS và những “thay đổi” để thấy CS không bao giờ thay đổi kịp trào đại KT toàn cầu này cả: Những bước rút chân của Nhà nước

XHCN

Đảng Cộng Sản VN vẫn còn tôn thờ lối hành xử của (về Kinh Tế chủ đạo XHCN) Mao Trạch Đông (Con quỷ sống giết 52 triệu dân). Câu này vẫn còn trong Điều 1 Hiến Pháp nước CXXHCNVN..“Đảng và nhân dân ta quyết tâm xây dựng đất nước Việt Nam theo con đường xã hội chủ nghĩa trên nền tảng chủ nghĩa Mác – Lê-nin và tư tưởng Hồ Chí Minh”.

———————–——————

Châu Xuân Nguyễn

—-
Đọc bài bào dưới đây ngày 10.02.2013 (9 tháng rồi) CXN có những nhận xét sau:

1. Tất cả những thay đổi “bước ngoặc” (như đêm đổi mới 1986, Đông Âu sụp 1990 v.v..) đều theo sau đó vài năm là những chuỗi dài tiếc nuối là tại sao không thay đổi toàn diện, điều này chứng tỏ thay đổi giật cục của chóp bu CS là sẽ luôn luôn giam hãm đồng bào trong đói nghèo và tụt hậu.

2. CS chỉ thay đổi khi sự tồn vong của chúng bị đe doạ chứ không bao giờ tự mình ý thức phải thay đổi vì sự phát triển của dân tộc VN

3. Chính vì sự lo sợ, bảo thủ quyền lực và quyền lợi của ĐCS không cho dân tộc VN có cơ hội thoát xác, thay đổi mạnh mẽ để bắt kịp trào lưu thế giới hầu đem lại sự phát triển KT và ấm no cho đồng bào.

4. Những thay đổi ngày hôm nay (tháng 1.2013) đã được họp bàn từ năm 1988 nhưng chóp bu chỉ tảng lời..

Trích bài báo:”Tính là ít nhất, bởi như ông Thái kể, cho đến thời điểm trình lại Đề án Đổi mới công tác kế hoạch phát triển kinh tế – xã hội các cấp vào trung tuần tháng 1/2013, nhiều tư tưởng đổi mới từng được đề xuất trong những cuộc họp từ năm 1998 của Tổ công tác xây dựng Đề án, hay trong nội dung Dự thảo Luật Kế hoạch phát triển kinh tế – xã hội (đã có tên trong chương trình xây dựng luật, pháp lệnh dự bị của Quốc hội năm 2006), vẫn dừng lại trong các cuộc họp bàn.”(hết trích)

5. Tư duy thay đổi (thay đổi để hoàn thiện hội nhập thế giới chứ ko phải thay đổi xoành xoạch, làm đi làm lại như CS) của Úc Mỹ là rất nhanh để thích ứng thay đổi mậu dịch, kỹ thuật của thế giới (như truyền thông từ điện thoại bàn đến viber phone thông minh trong vòng 20 năm, những phong cách sản xuất toàn cầu, thiết kế Nhật, thiết kế chi tiết Ấn Độ, linh kiện ở Thái, Indo, Phillipines v.v.., lắp ráp ở Sri Lanka v.v..) ĐCS không bao giờ có đủ kinh nghiệm và kiến thức để cập nhật hoá thay đổi.
6. Nhà Nước phải rút lui để DN tự tìm đường lối phát triển cho họ theo nhu cầu của thị trường.

Trích:”Nhìn lại quá trình đổi mới kinh tế của Việt Nam từ năm 1986 đến nay, dường như mỗi bước ngoặt lớn của Việt Nam đều gắn với sự rút lui chủ động của kinh tế nhà nước.”(hết trích).
7. Trích:”Năm 1985-1986, kinh tế Việt Nam rơi vào cái đáy không thể sâu hơn nữa, với tỷ lệ lạm phát lên tới 192%, đói, khổ trên diện rộng. Khi đó, nhà nước quyết định thu hẹp phạm vi của mình với nông nghiệp, trao toàn quyền cho nông dân. Từ một nước nhập khẩu lương thực, Việt Nam trở thành nước xuất khẩu lương thực vào năm 1989.”(hết trích) CXN: Họ không đi sâu hơn là trả tự do cho tất cả những ngành nghề còn lại ngoài nông nghiệp. ie. thay đổi giật cục.
8. Trích:”Cuộc khủng hoảng kinh tế thứ hai diễn ra vào năm 1990, khi toàn bộ khối xã hội chủ nghĩa ở Đông Âu sụp đổ, kinh tế Việt Nam gần như bị cô lập, hệ thống quỹ tín dụng đổ vỡ hàng loạt, xã hội bất ổn, Nhà nước quyết định thu hẹp phạm vi của mình trong công nghiệp và dịch vụ. Một loạt doanh nghiệp nhà nước đóng cửa. Lần đầu tiên, thuật ngữ “về một cục” xuất hiện với hàm nghĩa, Nhà nước trả một khoản tiền cho những người ra khỏi biên chế.Rồi Luật Công ty, Luật Doanh nghiệp tư nhân ra đời, lần đầu tiên công nhận khu vực kinh tế tư nhân, đánh dấu bước đột phá đầu tiên của khu vực doanh nghiệp tư nhân Việt Nam, truớc khi Luật Doanh nghiệp tạo nên một bước đột phá ngoạn mục, đưa nền kinh tế Việt Nam vào quỹ đạo phát triển mới, cùng với nguyên tắc người dân được làm những gì pháp luật không cấm… vào năm 1999.”(hết trích).

CXN: Thêm một sự thay đổi giật cục là thay vì để KT tư nhân phát triển đầy đủ như thí dụ tràn lan ở Sing, Hàn, Thái, Nhật, Phi v.v..thì chúng lại bóp chẹt KT tư nhân và ưu đãi KTNN

9. Giờ phút này phải bóp chết DNNN vì chúng nó ngốn rất tới tài nguyên và ngân sách thay vì dùng tài nguyên và Ngân sách đó làm giảm nợ quốc gia, chăm sóc DNNVV để đem lại một nền KT thật sự như KT thị trường. Nhưng e rằng lần này không còn thay đổi giật cục nữa mà DCS “vũ như cẩn” vì Trọng Lú rất lo sợ mất ĐCS thay vì thay đổi để đất nước không trả một phần ba thuế cho lãi ngoại quốctừ nợ quốc gia ngày càng tăng do hụt thu thuế, bội chi ngân sách.

10. Những bài học mà ông VQ Tuấn quá rành, nhưng Phú Trọng thì lại không nghe và không cần biết, miễn sao CNXH phải có đảng lãnh đạo độc quyền và tuyệt đối, KT quốc doanh là chủ đạo, đất đai do nhà nước quản lý, ko tam quyền phân lập.

Trích:”Có điều, ông Vũ Quốc Tuấn, nguyên Trợ lý cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt giai đoạn 1985-1994 cảm thấy tiếc nuối khi nói về những điểm đột phá của nền kinh tế Việt Nam. Đó là sau những bước ngoặt mà nền kinh tế đạt được từ những bước lui của Nhà nước, chúng ta lại chưa tận dụng tốt cơ hội để đẩy nhanh các cuộc cải cách, đổi mới, nhằm thu hẹp khoảng cách của Việt Nam với các nước trong khu vực.

“Nếu như năm 2000, năm 2005, chúng ta đẩy mạnh được đà đổi mới tư duy, là Nhà nước chỉ được làm những gì pháp luật cho phép, và người dân được làm những gì pháp luật không cấm, thì có thể những bước tiến của nền kinh tế đã xa hơn”, ông Tuấn nói đầy tâm tư.

Ông Tuấn cũng là “người của ngành kế hoạch” trước khi trở thành trợ lý của Thủ tướng Võ Văn Kiệt, là người khởi xướng những bài nghiên cứu về đổi mới xây dựng kế hoạch “theo khả năng thanh toán” đăng trên Tạp chí Kế hoạch hoá (hiện là Tạp chí Kinh tế và Dự báo) những năm 1984 và cũng đã chịu khá nhiều bầm dập bởi những tư tưởng này.

“Tôi may mắn được trải qua, được chứng kiến một phần những bước chuyển đổi tư duy của các cấp lãnh đạo cao nhất của Đảng, Chính phủ trước những tình huống ‘xé rào’. Có những vị tư duy vô cùng bảo thủ, nhưng khi đó, họ đều là những người thoát thai từ kháng chiến, những người có thực tâm với dân, với nước, nên các bước chuyển đổi tư duy, dù có khó khăn, nhưng thực sự cầu thị”, ông Tuấn kể lại những bước đột phá của kinh tế Việt Nam sau mỗi cuộc khủng hoảng được cho là tới hạn.

Hiện tại, nền kinh tế Việt Nam cũng được cho là “tới hạn” và buộc phải thay đổi. Tuy nhiên, theo ông Tuấn, so với những khó khăn mà nền kinh tế Việt Nam đã trải qua, dường như tình hình đang khó hơn rất nhiều, nhất là khi lợi ích đang chi phối khá nhiều các quyết định chính sách.

Song, nếu lại đi chậm, vuột mất cơ hội tái cơ cấu trong năm 2013-2014 để sẵn sàng bước vào năm 2015 hội nhập đầy đủ, thì kinh tế Việt Nam sẽ phải đổi mặt với thách thức sống còn hơn.

Trong lúc này, ông Tuấn đang kỳ vọng về một bước lui mới của Nhà nước, để một lần nữa, kinh tế Việt Nam có sự đột phá.”(hết trích)

——-
Hãy lật đổ bọn cộng nô bất tài, tahm nhũng, quản trị tồi, ngu đần, dốt nát này bằng cách ngưng hay chây ì đóng thuế cho chúng.

Còn về phía 90 triệu dân thì qua bài này chúng ta thấy càng ngày chúng ta dí bọn cộng nô vào góc kẹt, hãy ngưng hay chây ì thuế phí là chúng nó phải đứt bóng thôi, nếu chúng phải in tiền thì lạm phát kỳ vọng cũng sẽ giết chết chúng nó, đường nào cũng chết cả, ngày càng lún sâu vào vũng lầy tài chính.-

Chúng ta đang thắng lợi tràn trề với bọn cộng nô này, nếu cty chây ì thuế, kéo ra tranh chấp tại toà hằng trăm, hằng ngàn tỉ, khi CP Hậu CS lên thì tất cả nợ thuế sẽ được xoá bỏ.

Đồng bào hãy kiên trì tranh đấu lật đảng cộng sản khỏi quyền lực vì Trọng Lú kiên trì đưa đất nước tiến tới XHCN trong 87 năm nữa, kiên trì KT quốc doanh làm chủ đạo, kiên trì đất đai được quan chức địa phương tuỳ tiện cướp của người dân, kiên trì không tam quyền phân lập khi thuế xử oan phải cúi đầu cam chịu không như Úc Mỹ. Hãy dạy chúng một bài học thế nào là lễ độ.

Bước đầu là phải ngưng đóng tất cả mọi thuế phí để nuôi bọn cộng nô này thêm ngày nào nữa. Khi chúng suy yếu trong vài tháng tới chúng ta sẽ xuống đường biểu tình dứt điểm chúng, lúc đó 1 phần côn an sẽ đồng tình với chúng ta thì cộng nô sẽ chắc chắn bị diệt
—–
Gọng kiềm ngày càng siết vào cổ bọn cộng nô này rồi, chỉ cấn ngưng đóng thuế là chúng nó chết.

Đồng bào hãy ngưng đóng thuế cho bọn cộng nô này, tất cả những gì chúng làm với đất nước này là sai bét và đất nước bây giờ nát bét rồi, hãy dùng tẩy chay tài chánh để chúng nó theo bác Giáp.

Lý do chây ì thuế:- Tất cả 90 triệu dân hãy siết chặt thòng lọng vào cổ bọn cộng nô này, chúng sắp chết rồi đấy. Hãy ngưng đóng thuế và tìm những giọng điệu thật thuyết phục như buôn bán ế ẫm, hàng tồn kho như núi, cung cấp cho DN A,B,C,D v.v.. chúng nó chây ì 6 tháng nay rồi…không có tiền đi chợ ngày mai cho sấp nhỏ v.v…tiền mặt bằng thiếu 4 tháng rồi, đtdđ tắt luôn luôn vì nợ NH vây quá rát…Có bắt tôi thì tôi chịu chứ tôi hết tiền đóng thuế rồi, Bắt tôi lại khoẻ, ko chủ nợ nào kiếm tôi và gia đình tôi để đòi nợ nữa, cp 3 Dũng này làm KT khủng hoảng từ 2011 đến bây giờ, vậy chú ở trong ngành thuế chú có biết bao lâu buôn bán phát đạt trở lại hay không vậy chú, nói cho tôi mừng !!! – Đồng bào và DNNVV cứ viện lý do là kinh tế khủng hoảng từ tháng 9.2011 đến giờ, sức mua yếu, tồn kho như núi, trả lãi ngân hàng còn không nỗi, chính đồng bào phải có nợ xấu với NH, trả lãi định kỳ không nổi, đồng bào ước gì NH lại phát mãi BĐS thế chấp của mình cho yên thân, bán buôn ko được gì cả mà thuế, mặt bằng cả 400, 500 loại phí chồng chất, bôi trơn, tham nhũng, tiền không có trả lương cho thợ thầy, nợ mỗi ng mấy chục triệu, mặt bằng thì ko biết chủ đuổi đi lúc nào, tiền chợ cho vợ con còn không có thì lấy cái gì mà đóng thuế, có cái này đóng thuế dc không ??? được thì tôi cắt ra để đóng thuế….
———
90 triệu dân VN bây giờ phải thống nhất suy nghĩ trong đầu rằng bằng chứng bất tài, tham nhũng, tàn bạo của bọn CS này là quá rõ. Chúng ta hãy tâm niệm cùng nhau xuống đường hàng triệu người VN (thực tế nếu còn 100 ngàn bước xuống đường) là Công An CS không thể đàn áp được, lúc đó sẽ là sức mạnh vô biên để lật bọn này và nếu đồng bào cần tôi trở về giúp nước, tôi sẵn sàng nhưng phải chức lớn để cải cách tất cả, từ quân sự Cảnh sát, giáo dục, Nội vụ, y tế và tất cả dĩ nhiên có Kinh tế và nâng cao cuộc sống của đồng bào.

Melbourne
11.11.2013
Châu Xuân Nguyễn.

——-
http://www.baomoi.com/Home/DoiNoi-DoiNgoai/www.baodautu.vn/Nhung-buoc-rut-chan-cua-Nha-nuoc/10369707.epi

09:31:08 Chủ nhật, 10/02/2013
Những bước rút chân của Nhà nước
Bảo Duy
Cạnh tranh sòng phẳng sẽ thúc đẩy sự phát triển của các doanh nghiệp trong tất cả các thành phần kinh tế
(baodautu.vn) Nhìn lại quá trình đổi mới kinh tế của Việt Nam từ năm 1986 đến nay, dường như mỗi bước ngoặt lớn của Việt Nam đều gắn với sự rút lui chủ động của kinh tế nhà nước.
Nỗi niềm mang tên… kế hoạch

Ông Lê Viết Thái, Trưởng ban Thể chế kinh tế (Viện Nghiên cứu quản lý kinh tế Trung ương) tần ngần nhìn chồng tài liệu dày cộp, cũ kỹ, tư liệu của gần 14 năm lãnh trách nhiệm nghiên cứu về đổi mới công tác kế hoạch rồi thủng thẳng: “Nếu để tôi viết về chuyện thay đổi tư duy, chặng đường từ tư duy đến hành động, tôi cần ít nhất 500 trang giấy”.

Tính là ít nhất, bởi như ông Thái kể, cho đến thời điểm trình lại Đề án Đổi mới công tác kế hoạch phát triển kinh tế – xã hội các cấp vào trung tuần tháng 1/2013, nhiều tư tưởng đổi mới từng được đề xuất trong những cuộc họp từ năm 1998 của Tổ công tác xây dựng Đề án, hay trong nội dung Dự thảo Luật Kế hoạch phát triển kinh tế – xã hội (đã có tên trong chương trình xây dựng luật, pháp lệnh dự bị của Quốc hội năm 2006), vẫn dừng lại trong các cuộc họp bàn.

“Vướng đầu tiên là cái tên… Khi nền kinh tế chuyển đổi từ mô hình tập trung bao cấp sang kinh tế thị trường, cảm giác như mọi thứ gắn với từ kế hoạch đều tạo ra sự lấn cấn, chứ chưa nói tới một bộ luật về kế hoạch. Chúng tôi đã từng phải tìm cách né tránh hai từ này, đưa ra những khái niệm thế chỗ như điều tiết, điều phối… để tăng tính thuyết phục cho công việc đang làm”, ông Thái kể và nhắc lại quãng thời gian 2 năm nhọc công tìm kiếm câu trả lời mà Tổ công tác luôn nhận được khi trình bày, rằng Mỹ, Nhật Bản, Đức… có kế hoạch không mà họ vẫn phát triển tốt thế.

Nhớ lại thời điểm đó, phải thừa nhận rằng, ông Thái và những vị lãnh đạo, chỉ đạo công việc này như những người lội ngược dòng, trong khi cả nền kinh tế đang hối hả chuyển dịch theo các quy luật kinh tế thị trường, hội nhập kinh tế quốc tế, rồi kế hoạch gia nhập Tổ chức Thương mại thế giới (WTO)…

Thậm chí, không ít quan điểm cho rằng, công việc này chỉ nhằm phục vụ Bộ Kế hoạch và Đầu tư trong mục tiêu quản lý nhà nước của mình, trong khi các bộ khác đều đã có những văn bản luật tương ứng.

Tất nhiên, lý do đầy cảm tính trên chỉ là một nguyên nhân khiến công tác đổi mới kế hoạch bị hiểu là chỉ của riêng của ngành kế hoạch, hay việc Luật Kế hoạch phát triển kinh tế – xã hội cứ bị lùi mãi, rồi ra khỏi chương trình làm luật của Quốc hội. Bởi theo ông Thái, về bản chất, nội dung kế hoạch phát triển kinh tế – xã hội chính là sự thể hiện của tư duy về mô hình phát triển kinh tế. Hay nói một cách dễ hiểu hơn, Nhà nước định làm gì, thì sẽ thể hiện điều đó trong kế hoạch của mình.

“Không phải ngay từ đầu, mọi việc đã rành mạch. Cho đến khi được tiếp cận các chương trình tranh cử tổng thống của Mỹ, những bản thỏa thuận về kinh tế, xã hội giữa các đảng phái trong liên minh cầm quyền Đức về các chính sách đối nội, đối ngoại trong nhiệm kỳ ứng cử, tôi mới vỡ ra rằng, hoá ra, công tác xây dựng kế hoạch phát triển kinh tế – xã hội của Việt Nam chẳng lạ lẫm gì với thế giới. Thậm chí, sự thắng cử của một chính đảng nào đó chính là sự chiến thắng của một bản kế hoạch phát triển kinh tế – xã hội, với các nhiệm vụ mà Nhà nước cam kết sẽ làm trong giai đoạn đó…”, ông Thái nói.

Điều này cũng đồng nghĩa với việc, cứ khi nào có một bước chuyển tư duy về vai trò, vị trí của nhà nước trong nền kinh tế, thì khi đó, nền kinh tế sẽ có bước chuyển mạnh…

Bước lui và những đột phá

Hình ảnh mà ông Trần Đình Thiên, Viện trưởng Viện Kinh tế Việt Nam đau lòng nhất khi nhắc tới, đó là những khu đô thị đẹp nhưng không có người ở và sự đổ vỡ của thị trường bất động sản Việt Nam.

Còn nhớ, hồi năm 2010, ông Micheal Porter, cha đẻ của cạnh tranh đến Hà Nội để thực hiện Báo cáo năng lực cạnh tranh đầu tiên của Việt Nam, khi đi qua khu vực Mỹ Đình để đến Trung tâm Hội nghị Quốc gia tham dự Lễ công bố Báo cáo, đã nói rằng, nhiều khu đô thị thì đẹp, nhưng các khu ấy lại không phải là nội dung căn bản của năng lực cạnh tranh.

“Lúc đó, ông ấy đã cảnh báo sự tiêu diệt năng lực cạnh tranh của nền kinh tế, khi nhìn thấy hầu như các nguồn lực của đất nước đổ dồn vào lĩnh vực bất động sản”, ông Thiên nhớ lại.

Hiện giờ, các doanh nghiệp, trong đó có rất nhiều doanh nghiệp nhà nước, đang cố gắng, nhưng không dễ thoái lui những khoản đầu tư vào bất động sản ồ ạt, dễ dãi trước đó. Mọi việc đã đi quá nguyên tắc mà đáng ra doanh nghiệp nhà nước phải tuân thủ, đó là chỉ được làm những gì pháp luật cho phép.

Tất nhiên, ông Thiên cũng phải thừa nhận, trách nhiệm về cái giá phải trả của khu vực doanh nghiệp này không hẳn thuộc về họ.

“Để biết doanh nghiệp nhà nước được làm gì, Nhà nước phải xác định rõ vùng dành riêng. Trong quá trình chuyển đổi, Nhà nước càng chủ động lui chân, thị trường càng ngày càng hiệu quả và ngược lại, sự chậm trễ sẽ khiến các nội dung tái cấu trúc nền kinh tế đang được đặt ra trở nên ít ý nghĩa”, ông Thiên phân tích.

Nhìn lại quá trình đổi mới kinh tế của Việt Nam từ năm 1986 đến nay, dường như mỗi bước ngoặt lớn của Việt Nam đều gắn với sự rút lui chủ động của kinh tế nhà nước.

Năm 1985-1986, kinh tế Việt Nam rơi vào cái đáy không thể sâu hơn nữa, với tỷ lệ lạm phát lên tới 192%, đói, khổ trên diện rộng. Khi đó, nhà nước quyết định thu hẹp phạm vi của mình với nông nghiệp, trao toàn quyền cho nông dân. Từ một nước nhập khẩu lương thực, Việt Nam trở thành nước xuất khẩu lương thực vào năm 1989.

Cuộc khủng hoảng kinh tế thứ hai diễn ra vào năm 1990, khi toàn bộ khối xã hội chủ nghĩa ở Đông Âu sụp đổ, kinh tế Việt Nam gần như bị cô lập, hệ thống quỹ tín dụng đổ vỡ hàng loạt, xã hội bất ổn, Nhà nước quyết định thu hẹp phạm vi của mình trong công nghiệp và dịch vụ. Một loạt doanh nghiệp nhà nước đóng cửa. Lần đầu tiên, thuật ngữ “về một cục” xuất hiện với hàm nghĩa, Nhà nước trả một khoản tiền cho những người ra khỏi biên chế.

Rồi Luật Công ty, Luật Doanh nghiệp tư nhân ra đời, lần đầu tiên công nhận khu vực kinh tế tư nhân, đánh dấu bước đột phá đầu tiên của khu vực doanh nghiệp tư nhân Việt Nam, truớc khi Luật Doanh nghiệp tạo nên một bước đột phá ngoạn mục, đưa nền kinh tế Việt Nam vào quỹ đạo phát triển mới, cùng với nguyên tắc người dân được làm những gì pháp luật không cấm… vào năm 1999.

“Khi kinh tế tư nhân xuất hiện, các bản kế hoạch phát triển kinh tế- xã hội xuất hiện nội dung mới, đó là hệ thống cơ chế chính sách. Trước đó, Nhà nước thực hiện cách giao kế hoạch cho khu vực kinh tế nhà nước. Nhưng với khu vực kinh tế tư nhân, sự can thiệp phải bằng công cụ là cơ chế chính sách”, ông Thái phân tích và cho rằng, sự thay đổi này cũng là cơ sở để hình thành Luật Khuyến khích đầu tư trong nước vào năm 1994…

Chìa khoá mang tên tư duy

Không nhiều người biết rằng, ý tưởng đầu tiên của Luật Khuyến khích đầu tư trong nước được thể hiện bằng khoảng 40 trang A4 viết tay, lại đề xuất đối tượng điều chỉnh của luật này là khu vực doanh nghiệp ngoài nhà nước.

Quan điểm của những người chắp bút, ông Thái nhớ lại, chính là nguyên tắc trong xây dựng kế hoạch: Nhà nước can thiệp tới khu vực kinh tế tư nhân bằng cơ chế và giao việc cho khu vực doanh nghiệp nhà nước.

“Nhưng tư duy doanh nghiệp nhà nước không thể ít điều kiện thuận lợi hơn doanh nghiệp tư nhân đã thắng. Luật Khuyến khích đầu tư trong nước được thông qua với đối tượng là mọi thành phần kinh tế”, ông Thái kể.

Hiện tại, sau chặng đường dài cải cách doanh nghiệp nhà nước, câu chuyện về sự áp đặt kỷ luật thị trường, cạnh tranh sòng phẳng vẫn đang được đặt ra trong kế hoạch tái cơ cấu, thì vào những năm 1994 – 1995, sự phân biệt giữa doanh nghiệp tư nhân và doanh nghiệp nhà nước còn lớn tới như thế nào.

Thực tế này lý giải tại sao những lợi ích, thuận lợi từ cơ chế chính sách của Luật Khuyến khích đầu tư trong nước gần như đương nhiên rơi vào khu vực doanh nghiệp nhà nước.

Có điều, ông Vũ Quốc Tuấn, nguyên Trợ lý cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt giai đoạn 1985-1994 cảm thấy tiếc nuối khi nói về những điểm đột phá của nền kinh tế Việt Nam. Đó là sau những bước ngoặt mà nền kinh tế đạt được từ những bước lui của Nhà nước, chúng ta lại chưa tận dụng tốt cơ hội để đẩy nhanh các cuộc cải cách, đổi mới, nhằm thu hẹp khoảng cách của Việt Nam với các nước trong khu vực.

“Nếu như năm 2000, năm 2005, chúng ta đẩy mạnh được đà đổi mới tư duy, là Nhà nước chỉ được làm những gì pháp luật cho phép, và người dân được làm những gì pháp luật không cấm, thì có thể những bước tiến của nền kinh tế đã xa hơn”, ông Tuấn nói đầy tâm tư.

Ông Tuấn cũng là “người của ngành kế hoạch” trước khi trở thành trợ lý của Thủ tướng Võ Văn Kiệt, là người khởi xướng những bài nghiên cứu về đổi mới xây dựng kế hoạch “theo khả năng thanh toán” đăng trên Tạp chí Kế hoạch hoá (hiện là Tạp chí Kinh tế và Dự báo) những năm 1984 và cũng đã chịu khá nhiều bầm dập bởi những tư tưởng này.

“Tôi may mắn được trải qua, được chứng kiến một phần những bước chuyển đổi tư duy của các cấp lãnh đạo cao nhất của Đảng, Chính phủ trước những tình huống ‘xé rào’. Có những vị tư duy vô cùng bảo thủ, nhưng khi đó, họ đều là những người thoát thai từ kháng chiến, những người có thực tâm với dân, với nước, nên các bước chuyển đổi tư duy, dù có khó khăn, nhưng thực sự cầu thị”, ông Tuấn kể lại những bước đột phá của kinh tế Việt Nam sau mỗi cuộc khủng hoảng được cho là tới hạn.

Hiện tại, nền kinh tế Việt Nam cũng được cho là “tới hạn” và buộc phải thay đổi. Tuy nhiên, theo ông Tuấn, so với những khó khăn mà nền kinh tế Việt Nam đã trải qua, dường như tình hình đang khó hơn rất nhiều, nhất là khi lợi ích đang chi phối khá nhiều các quyết định chính sách.

Song, nếu lại đi chậm, vuột mất cơ hội tái cơ cấu trong năm 2013-2014 để sẵn sàng bước vào năm 2015 hội nhập đầy đủ, thì kinh tế Việt Nam sẽ phải đổi mặt với thách thức sống còn hơn.

Trong lúc này, ông Tuấn đang kỳ vọng về một bước lui mới của Nhà nước, để một lần nữa, kinh tế Việt Nam có sự đột phá.

One comment on “CXN_111113_3417_Đọc bài viết cũ về những chuyện thật cũ của ĐCS và những “thay đổi” để thấy CS không bao giờ thay đổi kịp trào đại KT toàn cầu này cả: Những bước rút chân của Nhà nước

  1. Cứ hể đảng lùi là dân tiến . Điều đó chứng tỏ đảng luôn đi ngược lại lợi ích hợp pháp của dân tộc Cũng chứng minh là đảng rất man di mọi rợ chống lại văn minh chung của nhân loại.

    Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s